U23 châu Á 2026 mang nhiều ý nghĩa hơn một giải đấu trẻ, khi U23 Việt Nam và U23 Thái Lan âm thầm đua tranh vị thế.
U23 Thái Lan tìm cơ hội “chữa lành”
U23 Thái Lan bước vào giải U23 châu Á 2026 bằng hành trang nặng nề, khi nền bóng đá nước này vừa trải qua một năm với chuỗi thất bại mang tính biểu tượng.
Đầu năm ngoái, tuyển Thái Lan thua tuyển Việt Nam ở ASEAN Cup. Cuối năm, ở cấp độ U22, họ lại thua trong trận chung kết SEA Games ngay trên sân nhà.
U23 Thái Lan đặt mục tiêu tứ kết U23 châu Á 2026 sau một năm thất bại. Ảnh: Changsuek
Những thất bại ấy không chỉ làm tổn thương danh dự, mà còn buộc bóng đá Thái Lan phải nhìn lại chính mình. Chưa kể, giữa năm qua họ cũng trắng tay giải U23 Đông Nam Á.
Khi sang Saudi Arabia, HLV Thawatchai Damrong-Ongtrakul tuyên bố mục tiêu của đội là vào tứ kết, như một cách “chữa lành” cho bóng đá Thái Lan.
Mục tiêu của họ không phải quá lớn. Dù vậy, tất cả đều hiểu Thái Lan muốn cải thiện thành tích, khôi phục vị thế cũng như niềm tin của người hâm mộ, và trên hết là không để bị bỏ lại phía sau Việt Nam.
Trong các phát biểu gần đây, cái tên U23 Việt Nam xuất hiện như một thước đo. Không phải đối thủ trực tiếp trên sân, nhưng là đối thủ trực tiếp trong tư duy phát triển.
Sau chung kết SEA Games, nhiều tờ báo và quan chức LĐBĐ Thái Lan (FAT) thẳng thắn thừa nhận một thực tế khó nuốt: bóng đá Việt Nam đang đi trước một bước dài, từ tổ chức giải trẻ, định hướng đào tạo đến khả năng chuyển tiếp giữa các lứa.
Đó là sự thừa nhận hiếm hoi của một nền bóng đá từng quen với vai trò “anh cả” khu vực.
Tuy nhiên, U23 Thái Lan đến U23 châu Á 2026 trong trạng thái không trọn vẹn. Họ thiếu hụt lực lượng nghiêm trọng khi khoảng 10 trụ cột từng đá SEA Games không góp mặt.
Nguyên nhân không khó hiểu. U23 châu Á không nằm trong lịch FIFA, các CLB giữ người, và FAT buộc phải chấp nhận một sự thỏa hiệp.
Thái Lan dồn nhiều cầu thủ tốt nhất cho tham vọng vàng SEA Games, và khi thất bại, cái giá phải trả là một đội U23 mỏng hơn ở sân chơi châu lục.
Sự thỏa hiệp ấy phản ánh một vấn đề sâu hơn, khi Thái Lan vẫn loay hoay trong việc phân bổ nguồn lực giữa mục tiêu ngắn hạn và chiến lược dài hơi.
SEA Games vẫn được đặt nặng, trong khi U23 châu Á, nơi đo trình độ thật sự của bóng đá trẻ, lại chưa được ưu tiên tuyệt đối.
Cuộc đua vị thế
Bảng D của U23 Thái Lan ở U23 châu Á 2026 không dễ, nhưng cũng không phải không có cơ hội.
U23 Thái Lan âm thầm đua U23 Việt Nam. Ảnh: S.N
U23 Australia (không vượt qua vòng bảng kỳ 2024), đối thủ trực tiếp trong cuộc đua giành vé đi tiếp, không mang đến đội hình quá mạnh, thiếu những gương mặt đã khẳng định tên tuổi cũng vì yếu tố ngoài lịch FIFA.
Chỉ có U23 Iraq luôn được đánh giá cao. Riêng U23 Trung Quốc là những ẩn số, nhưng với U23 Thái Lan, trận then chốt vẫn là cuộc chiến với U23 Australia ở lượt ra quân (8/1). Đó là trận đấu không cho phép sai lầm.
Ở chiều ngược lại, U23 Việt Nam bước vào giải với tâm thế khác. HLV Kim Sang Sik đang giảm áp lực cho đội bóng lọt vào tứ kết cả 2 kỳ gần nhất.
Với nền tảng vững chắc, U23 Việt Nam không cần nhìn U23 Thái Lan để tự nhắc mình phải cố gắng. Chính “Voi chiến” mới là bên phải nhìn “Những chiến binh Sao vàng” để điều chỉnh hướng đi.
Cuộc chiến giữa U23 Việt Nam và U23 Thái Lan tại U23 châu Á 2026 không nằm ở bảng đấu hay một trận đối đầu trực tiếp. Nó diễn ra âm thầm, trong từng kết quả, từng cách vận hành đội hình, từng bước tiến hay chững lại.
Saudi Arabia là cuộc đua của hai mô hình phát triển bóng đá trẻ, nơi người đi trước không được phép chủ quan, và kẻ đi sau buộc phải thay đổi nếu không muốn bị bỏ lại mãi phía sau.
U23 Thái Lan tìm cơ hội “chữa lành”
U23 Thái Lan bước vào giải U23 châu Á 2026 bằng hành trang nặng nề, khi nền bóng đá nước này vừa trải qua một năm với chuỗi thất bại mang tính biểu tượng.
Đầu năm ngoái, tuyển Thái Lan thua tuyển Việt Nam ở ASEAN Cup. Cuối năm, ở cấp độ U22, họ lại thua trong trận chung kết SEA Games ngay trên sân nhà.
U23 Thái Lan đặt mục tiêu tứ kết U23 châu Á 2026 sau một năm thất bại. Ảnh: Changsuek
Những thất bại ấy không chỉ làm tổn thương danh dự, mà còn buộc bóng đá Thái Lan phải nhìn lại chính mình. Chưa kể, giữa năm qua họ cũng trắng tay giải U23 Đông Nam Á.
Khi sang Saudi Arabia, HLV Thawatchai Damrong-Ongtrakul tuyên bố mục tiêu của đội là vào tứ kết, như một cách “chữa lành” cho bóng đá Thái Lan.
Mục tiêu của họ không phải quá lớn. Dù vậy, tất cả đều hiểu Thái Lan muốn cải thiện thành tích, khôi phục vị thế cũng như niềm tin của người hâm mộ, và trên hết là không để bị bỏ lại phía sau Việt Nam.
Trong các phát biểu gần đây, cái tên U23 Việt Nam xuất hiện như một thước đo. Không phải đối thủ trực tiếp trên sân, nhưng là đối thủ trực tiếp trong tư duy phát triển.
Sau chung kết SEA Games, nhiều tờ báo và quan chức LĐBĐ Thái Lan (FAT) thẳng thắn thừa nhận một thực tế khó nuốt: bóng đá Việt Nam đang đi trước một bước dài, từ tổ chức giải trẻ, định hướng đào tạo đến khả năng chuyển tiếp giữa các lứa.
Đó là sự thừa nhận hiếm hoi của một nền bóng đá từng quen với vai trò “anh cả” khu vực.
Tuy nhiên, U23 Thái Lan đến U23 châu Á 2026 trong trạng thái không trọn vẹn. Họ thiếu hụt lực lượng nghiêm trọng khi khoảng 10 trụ cột từng đá SEA Games không góp mặt.
Nguyên nhân không khó hiểu. U23 châu Á không nằm trong lịch FIFA, các CLB giữ người, và FAT buộc phải chấp nhận một sự thỏa hiệp.
Thái Lan dồn nhiều cầu thủ tốt nhất cho tham vọng vàng SEA Games, và khi thất bại, cái giá phải trả là một đội U23 mỏng hơn ở sân chơi châu lục.
Sự thỏa hiệp ấy phản ánh một vấn đề sâu hơn, khi Thái Lan vẫn loay hoay trong việc phân bổ nguồn lực giữa mục tiêu ngắn hạn và chiến lược dài hơi.
SEA Games vẫn được đặt nặng, trong khi U23 châu Á, nơi đo trình độ thật sự của bóng đá trẻ, lại chưa được ưu tiên tuyệt đối.
Cuộc đua vị thế
Bảng D của U23 Thái Lan ở U23 châu Á 2026 không dễ, nhưng cũng không phải không có cơ hội.
U23 Thái Lan âm thầm đua U23 Việt Nam. Ảnh: S.N
U23 Australia (không vượt qua vòng bảng kỳ 2024), đối thủ trực tiếp trong cuộc đua giành vé đi tiếp, không mang đến đội hình quá mạnh, thiếu những gương mặt đã khẳng định tên tuổi cũng vì yếu tố ngoài lịch FIFA.
Chỉ có U23 Iraq luôn được đánh giá cao. Riêng U23 Trung Quốc là những ẩn số, nhưng với U23 Thái Lan, trận then chốt vẫn là cuộc chiến với U23 Australia ở lượt ra quân (8/1). Đó là trận đấu không cho phép sai lầm.
Ở chiều ngược lại, U23 Việt Nam bước vào giải với tâm thế khác. HLV Kim Sang Sik đang giảm áp lực cho đội bóng lọt vào tứ kết cả 2 kỳ gần nhất.
Với nền tảng vững chắc, U23 Việt Nam không cần nhìn U23 Thái Lan để tự nhắc mình phải cố gắng. Chính “Voi chiến” mới là bên phải nhìn “Những chiến binh Sao vàng” để điều chỉnh hướng đi.
Cuộc chiến giữa U23 Việt Nam và U23 Thái Lan tại U23 châu Á 2026 không nằm ở bảng đấu hay một trận đối đầu trực tiếp. Nó diễn ra âm thầm, trong từng kết quả, từng cách vận hành đội hình, từng bước tiến hay chững lại.
Saudi Arabia là cuộc đua của hai mô hình phát triển bóng đá trẻ, nơi người đi trước không được phép chủ quan, và kẻ đi sau buộc phải thay đổi nếu không muốn bị bỏ lại mãi phía sau.